Duong's blog

19 Dec 09 # Không an phận thủ thường

Tuổi trẻ là thời kỳ không an phận nhất trong một cuộc đời.

“Việc tôi muốn làm chắc chắn là có, nhưng tôi biết làm thế nào đây?…”

“Mục tiêu phấn đấu tôi tìm ra rồi, nhưng liệu tôi có đạt tới được chăng?…”

“Không hành động ngay thì sẽ muộn mất…”
“Không thể kéo dài tình trạng này. Nhưng tôi phải làm sao đây?…”

“Có lẽ cái số tôi không làm nên trò trống gì…”

“Hiện tại tôi đang làm một việc vô nghĩa phải không?”…

Cái tâm trạng không anh phận thủ thường ấy của tuổi trẻ thực ra là nguồn sức mạnh kích thích ý chí phấn đấu của mỗi người

Cái tâm trạng ấy là tài sản lớn của bạn đấy.

Bạn lại hỏi: “Thế hiện nay chú có cái tâm trạng đấy hay không?”

Đương nhiên là có, rất nhiều là đằng khác.

Chính vì có cái tâm trạng ấy, mà tôi không dám lười nhác.

Nếu một người mất đi cái tâm trạng ấy, anh ta sẽ mất luôn động lực tiến tới.

Muốn tiến lên, chớ an phận thủ thường.

Người thỏa mãn với hiện tại, sẽ không có tương lai.

Người thỏa mãn với hạnh phúc tạm thời, sẽ mất đi ý chí phấn đấu.

Đừng để mất chí tiến thủ.

Tâm trạng không an phận thủ thường là nguồn sức mạnh của ta .


Trích “50 việc cần làm ở tuổi 20”
Akihiro Ankatani