Trong mỗi và mọi phần của công việc, các con nên biết rằng điều gì là gì và cái nào là nào; tại sao con làm việc này, tại sao lại làm việc kia. Đã rất nhiều lần ta đã nói, xã hội loài người chúng ta là một thực thể đơn lẻ. Nó là một tổng thể, nó không thể bị chia cắt thành từng mảnh, bởi vì về cơ bản loài người là một.
Một đứa trẻ có biết được nó thuộc về một đất nước nào không? Trẻ con có biết được nó là da trắng, da đen hay da vàng không? Nó có biết được một đứa trẻ là trẻ con không? Nó không biết. Chúng ta, những người lớn hơn nhồi nhét quá nhiều tư tưởng vào trí của chúng. Chúng ta nói rằng “Bạn thuộc về tầng lớp cao sang”, chúng ta nói “Bạn là người Do Thái”, “Bạn là người Đạo Hồi” và nhiều nữa. Chúng ta những người lớn, là nguyên nhân ban đầu của mọi sự khác biệt trong xã hội loài người. Nhưng xã hội loài người là một. Và ai là người có lỗi? Những người lớn, những con người đáng kính. Có đúng vậy không? Các con nói xem – Có đúng vậy không?
[Khán giả trả lời: Đúng như vậy]
Xã hội loài người chúng ta là một. Và ta đã thuyết giảng điều này từ chính thời thơ ấu - rằng xã hội loài người là một.
Nói về tín ngưỡng. Chúng ta bảo có rất nhiều tín ngưỡng. “Chúng ta phục vụ loài người bất chấp tín ngưỡng”. Chúng ta nói vậy. Nhưng liệu có thể có nhiều hơn một tín ngưỡng không? Tín ngưỡng của con người là gì? Đi về Đấng Tối Cao, hướng về Cội Nguồn Tối Cao, cội nguồn vĩnh hằng của chân phúc. Chỉ có một tín ngưỡng. Dù ý thức hay không ý thức, tất cả chúng ta đều di chuyển về - về đâu? Tất cả chúng ta là những kẻ đi tìm – tìm gì? Chúng ta muốn - muốn gì? Chúng ta muốn chân phúc. Chúng ta muốn thanh bình. Vì vậy đối với toàn thể xã hội loài người tín ngưỡng là – là gì? Có bao nhiêu? Một. Tất cả chúng ta, biết hay không biết, đều di chuyển hướng về Ngài; vì thế xã hội loài người không thể có nhiều hơn một tín ngưỡng.
Liệu có thể có nhiều hơn một tín ngưỡng? Không. Những ai nói rằng có rất nhiều tín ngưỡng trong xã hội thì thực ra - họ không đúc kết được sự thật. Ta sẽ không nói là họ kết luận điều không đúng. Bởi vì họ cũng là những người đáng trọng. Nhưng ta phải nói rằng họ không kết luận hoàn toàn đúng. (Bởi vì ta cũng là người đáng trọng, ta buộc phải thận trọng trong lời nói). [Cười].
Điều thứ hai, các con thấy đấy, nhiều người nói có nhiều tôn giáo. Không, chỉ có một tôn giáo, không phải nhiều tôn giáo. Và tôn giáo đó là sanátana dharma, mánava dharma, Bhágatava dharma – Đó là tôn giáo gì vậy? Mục đích là đạt được tình thương Thượng Đế, hòa thành một với Người Cha Tối Cao, để tận hưởng chân phúc tối cao. Đó chính là mục đích.
Thế thì có thể có nhiều hơn một tôn giáo hay không? Không. Những ai nói như thế không phải là những con người tôn giáo. Họ là tác nhân của chủ nghĩa đạo giáo. Có thể có nhiều hơn một tôn giáo không? Chỉ có một tôn giáo của con người, và tôn giáo đó dạy bảo chúng ta hướng về Người Cha Tối Cao.
Tầng lớp. Đó có phải là tạo vật của Đấng Tối Cao không? Tất cả các tầng lớp, nói theo nghĩa các tầng lớp kinh tế, giàu, nghèo,… là do Thượng Đế đặt ra hay do con người? Chúng được đặt ra do đâu?
[Khán giả trả lời: “Do con người”]
Do con người. Những thứ này là sản phẩm của trật tự xã hội chưa hoàn chỉnh của chúng ta. Và ai tạo ra trật tự xã hội còn sơ sót này? Con người.
Và đẳng cấp. Khi tất cả đều là con của Người Cha Tối Cao, những người con của Vị Cha chung, họ có thể thuộc về nhiều hơn một đẳng cấp hay sao? Nếu người cha là Brahman, con của ông ấy chắc chắn là Brahman. Con cái thừa hưởng đẳng cấp của người cha (ở đây tác giả nói đến luật về đẳng cấp mà các nhà giáo lý sử dụng, để chỉ ra các luận lý tương tự của họ có thể dẫn đến một kết cục khác). Khi Người Cha Tối Cao cho thế giới này là một, có thể có nhiều hơn một đẳng cấp trong xã hội loài người sao? Không, không thể có nhiều hơn một đẳng cấp. Không có Brahman và không có Shúdra, tất cả đều là một, khi họ có cùng một người cha, cùng một tổ tiên, vậy thì họ phải thuộc cùng một đẳng cấp. Vì vậy kết luận của ta là sau cùng và tối ưu. Xã hội loài người là thực thể đơn lẻ, xã hội loài người là một và không thể phân chia được.
Khi tôn trọng một ai, chúng ta nên nhớ lấy điều này: rằng chúng ta đều cùng thuộc một tầng lớp, cùng chung một tín ngưỡng, cùng chung một cộng đồng, cùng chung một tôn giáo, cùng chung một gia đình. Chúng ta có một gia đình cao cả kết nối từng người lại với nhau. Không ai cao sang hơn các con; không ai thấp kém hơn các con. Các con tôn trọng mỗi người và mọi người bởi vì mỗi và mọi người là biểu hiện của Đấng Tối Cao.
Chúng ta làm thế nào để bày tỏ thiện chí? Chúng ta hãy chào Namaskár. Có nghĩa là: “Tôi tỏ lòng kính trọng Đấng Tối Cao ngự ở trong bạn”. Các con nên nhớ điều này: “Tôi tập trung tất cả những tình cảm tốt đẹp của tôi ở đây tại trikutí (giữa hai chân mày)”.
Trong trí của các con có rất nhiều khuynh hướng. Những khuynh hướng được gọi là vrtii trong tiếng Phạn. Vậy có rất nhiều vrtii, rất nhiều khuynh hướng, trong trí các con. Một phần của trí các con nói rằng “Hôm nay tôi sẽ ăn cơm nóng”. Phần khác nói “Sắp tới tôi sẽ cố đi Calcutta”. Phần khác của trí lại nói “Bây giờ tôi phải làm vài việc phụng sự loài người”. Phần khác nói “Tôi nên làm một việc gì đó cụ thể cho người tỵ nạn”. Có rất nhiều ý tưởng trong trí của con.
Một phần khác của trí con nói “Tôi sẽ làm người phục vụ xã hội toàn thời gian. Tôi sẽ rời xa gia đình”. Phần khác nói “nhưng mẹ tôi sẽ khóc mất”. Phần khác lại nói “Không, không tôi phải làm điều gì đó cho thế giới vĩ đại hơn”.
Quá nhiều ý tưởng trong trí của các con. Nhưng con phải tập trung tất cả các ý tưởng của con tại một điểm đặc biệt, ở đây – Có nghĩa là với tất cả sức mạnh và thiện chí của con để làm điều này – con đang chạm hai lòng bàn tay ở đây [trukutí]. Nghĩa là, con đang tập trung tất cả các thiện chí của con ở đây, bởi vì con đang tỏ lòng tôn kính đối với Parama Purusá ngự trong cơ thể này; thân này; thân này; thân này [chỉ vào từng người]. Đầu tiên phải làm như vậy.
Và không phải chỉ có tập trung tâm trí, các con là con người, các con cũng có rất nhiều tình cảm. Tình cảm con người, các con biết chứ? Khi các con cảm thấy thật vui con tuôn nước mắt, khi gặp chuyện thật buồn con ứa nước mắt. Đó là những tình cảm. Và con người bị các tình cảm dẫn dắt, bị các tình cảm chi phối nhiều hơn là logic, các con không được quên điều này - tình cảm chi phối nhiều hơn là logic. Vì vậy tình cảm của con cũng ở đó, vì thế với tất cả sự tập trung của tâm trí con và với tất cả sự ngọt ngào của tình cảm con tim con, con bày tỏ lòng tôn kính Parama Purusá ngự trong cấu trúc con người. Vì vậy con làm như vầy [tay chấp tại điểm giữa ngực], và nói Namaskár.
Ta nghĩ các con đã hiểu rồi chứ? Một ý tưởng thật tuyệt dịu. Vì vậy đó là ý kiến của ta, ước mong của ta, rằng xã hội loài người [trở nên] một, không chia cắt được. Đó là một dạng biểu hiện ngọt ngào của Parama Purusá trong những người mà con nên luôn luôn kính trọng qua việc chào namaskár.
Sáng 9/8/1979, Bangkok.
(Dịch từ Ánanda vacanámrtam phần 30)
http://yoga.com.vn/diendanyoga/forum_posts.asp?TID=392&PN=3